Nhà trường phải luôn luôn có chủ trương tạo cho học trò một cá tính cân đối chớ không nên biến chúng thành một nhà chuyên môn "

Ngày 30 tháng 11 năm 2020

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc học sinh

Cảm nhận của học sinh

Cập nhật lúc : 04:44 06/11/2013  
55 câu chuyện giáo dục: Câu chuyện thứ sáu


TTCN - Tiếp xúc bằng ánh mắt. Khi ai đó đang nói, em hãy luôn nhìn vào người ấy. Còn khi ai đó nhận xét điều gì, em hãy quay lại và nhìn thẳng vào người ấy.

Tiếp xúc bằng ánh mắt là điều rất nhiều người cảm thấy khó làm, nhưng đó lại là điều quan trọng khi em muốn lấy điểm với người khác và cho họ thấy em rất nghiêm túc đối với những gì em nói. Chẳng hạn khi ai đó tìm gặp ông chủ của mình và đề nghị ông ta tăng lương, ông ta chắc sẽ quan tâm đến người ấy nếu người ấy nhìn thẳng vào mắt ông ta hơn là cúi nhìn xuống phía dưới. Nếu bạn đưa ra một đề nghị kinh doanh, mọi người chắc sẽ tin bạn và tin vào những ý tưởng của bạn nếu họ thấy bạn tỏ ra tự tin và nhìn thẳng vào mắt họ.
Thầy đã dành nhiều thời gian khuyến khích các học trò của thầy tiếp xúc bằng ánh mắt. Để thực tập, thầy đã chia lớp thành từng nhóm hai người một. Rồi thầy nói với các em rằng tiếp xúc bằng ánh mắt khi ta nói sẽ giúp điều ta đang nói được nhấn mạnh hơn và có nhiều cảm xúc hơn. Khi ta nhìn đi chỗ khác hay đưa mắt nhìn xuống dưới thì điều này cho thấy ta không tự tin vào những điều ta đang nói và rằng có thể là ta đang không nói thật.
Thầy cũng nói với các bạn ấy rằng mắt cứ láo liên nhìn quanh có nghĩa là đang không trung thực. Khi học trò đã đứng thành từng nhóm xong, thầy cho các bạn ấy tập nói chuyện với nhau và nhận xét xem việc tiếp xúc bằng ánh mắt với những đồng nghiệp của mình có hiệu quả như thế nào.
Tiếp xúc bằng ánh mắt không chỉ là cách tỏ cho thấy sự tự tin mà còn là cách quan trọng để bày tỏ sự tôn trọng. Trong lớp, khi một học sinh phát biểu thì thầy yêu cầu các học sinh khác quay nhìn và tập trung vào bạn này. Thầy không cho phép các học sinh khác giơ tay để nói chen khi bạn này còn chưa nói xong, bởi vì nếu làm như thế thì xem ra các em quan tâm đến điều mình muốn nói hơn là điều mà người khác nói. Thầy nói các em thử hình dung xem điều gì sẽ xảy ra khi mình đang cố diễn đạt ý tưởng còn mọi người chung quanh lại chẳng ai vỗ tay. Điều đó hẳn khiến các em cảm thấy giống như những ý kiến của mình chẳng có giá trị gì, và bởi vậy chúng ta không làm điều ấy.
Thầy đã từng làm việc ở một điểm bán thức ăn nhanh, làm bánh và phục vụ bàn trong nhiều nhà hàng khác nhau. Phục vụ khách có thể là một điều thú vị nhưng cũng có thể là một cực hình, nhất là khi phải tiếp xúc với những khách hàng khó tính.
Thầy còn nhớ mình đã từng yêu thích công việc này biết bao khi khách hàng nhìn thẳng vào mắt mình để đặt món ăn. Nhìn thẳng vào mắt một người là tỏ ra tôn kính người ấy hơn. Khi họ rời tiệm ăn, thầy luôn chờ đợi họ nói lời cảm ơn mình, nhưng có nhiều người lại đã không làm thế, và điều này làm thầy buồn lòng. Họ đang nghĩ gì vậy? Nhiều người cũng nói lời cảm ơn nhưng là vào lúc họ vội vã quay người bước ra khỏi quán. Sao ta lại không dành một giây để nhìn thẳng vào mắt một người và nói lời cảm ơn nếu như ta đã có ý làm điều này nhỉ?
Thầy cố gắng sao cho các học sinh của thầy thực tập điều này với những người lớn khác nhau không phải là các thầy cô trong trường. Những người lao công, những người bán căngtin, những nhân viên đánh máy thường ít được tôn trọng như mức dành cho thầy cô giáo, và thầy đã làm hết sức mình để thay đổi hình ảnh này trong đầu óc học sinh của thầy.
Thầy giảng giải cho học sinh về vai trò của từng con người trong nhà trường và công việc của họ góp phần như thế nào để các em có thể nhận được một môi trường giáo dục tốt nhất. Rồi thầy cũng nói cho các bạn ấy biết là mọi người đều sẽ cố gắng làm việc tốt hơn lên nếu cảm thấy mình được tôn trọng, và như thế là mọi người đang tạo ra sự thay đổi. Thầy cố gắng làm một tấm gương cho học sinh bằng cách cư xử thân thiện và tôn trọng đối với mọi thành viên trong ban giảng dạy của trường. Không khó khăn lắm các em học sinh đã làm theo thầy, và kết quả luôn thật hiển nhiên.
Khi xuống nhà ăn, học sinh đã tự xếp hàng và không cho phép mình nói chuyện khi lấy thức ăn, các em đã biết nhìn thẳng vào mắt những người phục vụ và lễ phép hỏi xin mỗi khi các em cần điều gì. Các em cũng luôn biết nói lời cảm ơn những người phục vụ và chúc họ một ngày làm việc tốt đẹp. Những người phục vụ cũng đã luôn khen ngợi lớp học của thầy là tuyệt vời và nói họ đã được tôn trọng đúng mực.
Bất kể cách ta quan hệ với những người quanh ta như thế nào, cũng như bất kể điều gì ta nói với họ thì ta cũng sẽ được coi trọng hơn và hành động của ta cũng sẽ được đánh giá đúng nếu có sự tiếp xúc bằng ánh mắt.

 

K.T

Chưa có bình luận nào cho bài viết này